Thất bại cay đắng trước Arsenal tại vòng đấu Super Sunday không chỉ đơn thuần là việc mất đi 3 điểm. Nó còn bóc trần một sự thật phũ phàng đang hiện hữu tại Stamford Bridge. Bongdaso nhận định tập thể non nớt của Chelsea hiện tại dường như không đủ sức gánh vác tham vọng vô địch ở những giải đấu lớn nhất.
Ảo tưởng về sự trưởng thành tuyến tính & Gánh nặng “chín ép”
Nhìn vào dự án hiện tại của Chelsea, những người hâm mộ lâu năm không khỏi rùng mình khi nhớ lại Arsenal của 15 năm trước. Khi đó, “Pháo thủ” cũng từng mơ mộng về một đế chế thống trị với lứa tài năng trẻ kiệt xuất như Nasri, Fabregas, Wilshere, Walcott hay Ramsey. Nhưng tương lai huy hoàng đó đã không bao giờ đến.
Ý tưởng gốc rễ của Arsenal ngày trước và Chelsea hiện tại là tương đồng: Tập hợp dàn sao trẻ, để họ thi đấu cùng nhau và chờ đợi sự trưởng thành đồng loạt. Nhưng bóng đá đời thực không giống như trò chơi điện tử. Quá trình phát triển của một cầu thủ hiếm khi diễn ra theo đường thẳng, nhất là ở một môi trường biến động không ngừng, thay đổi HLV và nhân sự chóng mặt như Chelsea.

Chelsea bắt đấu trẻ hóa cùng Pochettino
Dưới thời Mauricio Pochettino, độ tuổi trung bình đội hình xuất phát của Chelsea tại Premier League là 24 tuổi 2 tháng. Mùa giải này, con số đó chỉ nhích lên 24 tuổi 9 tháng. Trên lý thuyết, những Robert Sanchez, Reece James, Marc Cucurella, Wesley Fofana, Moises Caicedo, Enzo Fernandez hay Cole Palmer đã lớn hơn và (có vẻ) khôn ngoan hơn. Tuy nhiên, họ lại phải gồng mình “chín ép” để làm điểm tựa cho những măng non thiếu kinh nghiệm vừa cập bến.
Giống như Fabregas từng ngậm ngùi chia sẻ về Arsenal năm xưa:
“Thật khó để tưởng tượng một hàng tiền vệ mà tôi (khi đó còn rất trẻ) lại là thành viên lớn tuổi nhất. Rất khó để chiến thắng khi bạn thiếu đi kinh nghiệm trận mạc.”
Sai lầm trên thị trường chuyển nhượng: Đánh cược bằng sự “vá víu”
Một điểm chung kỳ lạ nữa giữa Chelsea hiện tại và Arsenal quá khứ chính là sự bảo thủ trên thị trường chuyển nhượng. Mùa Hè 2008, Arsene Wenger từng từ chối chiêu mộ một Xabi Alonso đang ở đỉnh cao phong độ chỉ vì sợ lấy mất “đất diễn” của tiền vệ trẻ Denilson.
Nghe thật quen thuộc! Chelsea vừa trải qua trọn vẹn một tháng kỳ chuyển nhượng mùa Đông với hàng thủ rách nát. Thay vì mang về một trung vệ (CB) dạn dày kinh nghiệm để làm thủ lĩnh, họ lại đánh cược sự an toàn của cả hệ thống vào những cậu nhóc 20 tuổi như Sarr hay Anselmino. Họ đặt tiềm năng phát triển cá nhân lên trên nhu cầu chiến thắng thực dụng của toàn đội.

Những sai làm chuyển nhượng của Chelsea
Đúng là Chelsea đã chi tiêu vượt xa Arsenal thời thắt lưng buộc bụng xây sân Emirates. Đúng là họ đã có những danh hiệu như Club World Cup hay Europa Conference League (nhờ những khoảnh khắc lóe sáng ngắn ngủi).
Nhưng ở đấu trường đường trường khốc liệt như Premier League, cái giá phải trả là quá đắt. Một tập thể ngây thơ đã đánh rơi tới 19 điểm mùa này sau khi vươn lên dẫn trước, liên tục ném đi lợi thế bởi những sai lầm cá nhân ngớ ngẩn và những tấm thẻ đỏ thiếu suy nghĩ. Đáng buồn thay, sự ngây thơ ấy lại được xây dựng trên một nền tảng tài chính thảm họa, với khoản lỗ trước thuế cao kỷ lục trong lịch sử bóng đá Anh (342 triệu bảng).
Nguy cơ “chảy máu” tài năng: Hồi chuông cảnh báo từ chính Arsenal
Khi tài chính đã vững mạnh trở lại, Arsenal của hiện tại lại theo đuổi chính triết lý mà Chelsea từng thành công trong những năm 2000: Xây dựng một đội hình có chiều sâu, phòng ngự thép và tuyến giữa cơ bắp. Đội hình Arsenal vừa đả bại Chelsea tại Super Sunday có độ tuổi trung bình là 26 tuổi 8 tháng – độ tuổi của độ chín và bản lĩnh. Đó cũng là trận thứ 11 liên tiếp Chelsea không thể nếm mùi chiến thắng trước kình địch cùng thành phố.

Chelsea có thể mất những ngôi sao lớn
Người hâm mộ Chelsea có thể tự nhủ rằng hãy kiên nhẫn, rồi dự án này sẽ kết trái ngọt. Nhưng câu hỏi đặt ra là: Liệu các ngôi sao có đủ kiên nhẫn để chờ đợi?
Trong quá khứ, Fabregas, Hleb, Alex Song dứt áo sang Barcelona; Kolo Toure, Adebayor, Nasri chạy theo tiếng gọi của Manchester City; còn Robin Van Persie cập bến MU chỉ vì khao khát danh hiệu. Lịch sử hoàn toàn có thể lặp lại tại Stamford Bridge. Sẽ ra sao nếu một ngày, những Cole Palmer, Enzo Fernandez hay Moises Caicedo cảm thấy cạn kiệt niềm tin và rời đi để tìm kiếm bến đỗ giàu tham vọng hơn, bỏ lại một tập thể mãi chìm trong cái mác “dự án đang phát triển”?
Đừng quên theo dõi Bóng đá số ngay hôm nay để liên tục cập nhật những tin tức nóng hổi xoay quanh chuyển động của thế giới túc cầu.